Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Yahoo Player
Latest topics
October 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     

Calendar Calendar

Top posting users this month


Cổ Học Tinh Hoa

Trang 2 trong tổng số 3 trang Previous  1, 2, 3  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  huuhoi on Sat 04 Dec 2010, 12:16

Còn tùy giải mấy nữa, Cuội ơi!
HH có quen một người, trúng số hoài, mà toàn là giải bét không à! E rằng tiền mua vé số còn nhiều hơn tiền trúng giải nhiều! Laughing
avatar
huuhoi

Tổng số bài gửi : 1344
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Lôi Vũ on Sat 04 Dec 2010, 15:42

Hoàng Lão Tà đã viết:8. Ôm Cây Đợi Thỏ

Một người nước Tống đang cày ruộng. Giữa ruộng có một cây to. Có con thỏ đồng ở đâu chạy lại, đâm vào gốc cây, đập đầu chết. Người cày ruộng thấy thế, bỏ cày, vội chạy đi bắt thỏ. Đoạn, cứ ngồi khư khư ôm gốc cây, mong lại được thỏ nữa. Nhưng đợi mãi chẳng thấy thỏ đâu, lại mất một buổi cày. Thiên hạ thấy vậy, ai cũng chê cười.

Lời bàn:
Thấy mùi, quen mui làm mãi. Ở đời những kẻ ngẫu nhiên gặp may, mà ước ao được gặp may luôn như thế nữa, không biết sự may là tình cờ mới có, thì có khác gì người nước Tống ôm cây đợi thỏ nầy. Anh ôm cây đợi thỏ này lại còn là người cố chấp bất thông, không hiểu thời thế, không thấu tình cảnh, khư khư đười ươi giữ ống, cũng một phường với những hạng chơi đàn gắn chặt phím, khắc mạn thuyền để nhớ chỗ gươm rơi. (Hàn Phi Tử)

Chú thích:
Hàn Phi Tử: Công tử nước Hàn, học trò Tuân Tử chuyên về bình danh pháp luật, nước Hàn không dùng, sang ở nước Tần, được đại dụng, nhưng sau bị kẻ gièm pha, rồi tự tử. Sách của Hàn Phi Tử có 50 thiên, đặt tên Hàn Tử. Nhà Tống sau thêm chữ Phi để khỏi lầm lẫn với Hàn Dũ.

Giá như ông này bắt được thêm một con thỏ nữa thì ... hổng có chuyện kể này ! Laughing
Dzậy đừng đợi gì cho gọn hén

Lôi Vũ

Tổng số bài gửi : 131
Join date : 14/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Hoàng Lão Tà on Mon 06 Dec 2010, 08:40

Đôi khi chờ cũng là một niềm an ủi đó, LV ơi!
Dzí dzụ như biết mình chẳng bao giờ làm phó tổng thống được hết, nhưng vẫn cứ ... chờ người tới mời đứng chung liên danh tranh cử , hén ! Laughing
avatar
Hoàng Lão Tà
Admin

Tổng số bài gửi : 1516
Join date : 11/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Hoàng Lão Tà on Mon 06 Dec 2010, 12:06

9. Đánh Dấu Thuyền Tìm Gươm

Có người nước Sở đi đò qua sông. Khi ngồi đò, vô ý đánh rơi thanh gươm xuống sông. Anh ta vội vàng đánh dấu vào mạn thuyền, nói rằng: "Gươm ta rơi ở chỗ nầy đây".
Lúc thuyền đỗ vào bến, anh ta cứ theo chỗ đánh dấu, lặn xuống nước tìm gươm. Thuyền đã đi đến bến, chớ gươm rơi đâu thì vẫn ở đấy, có theo thuyền mà đi đâu? Tìm gươm như thế, chẳng khờ dại lắm ư! (Lã Thị Xuân Thu)

Lời bàn:
Thanh gươm rơi xuống sông, thì ở ngay chỗ rơi. Nếu muốn tìm thấy gươm, tất phải lặn ngay xuống chỗ rơi mà tìm. Chớ sao lại đánh dấu vào thuyền, đợi đến lúc thuyền đỗ vào bến, mới lặn xuống bến tìm?
Người tìm gươm nầy có khác nào như người đánh đàn sắt đem gắn cả ngựa lại, tưởng ngựa không di dịch được là các âm vận tự nhiên điều hòa được đúng! Than ôi! người cố chấp bất thông, chỉ câu nệ biết giữ chặt một cái đã nắm chặt trong tay, chớ không hiểu nghĩa chờ "thời" là gì?
Chú thích:
Lã Thị Xuân Thu: Sách của Lã Bất Vi làm. Lã Bất Vi người đời nhà Tần thời Chiến quốc, trước là lái buôn to, sau làm tướng, chính là cha đẻ của Tần Thủy Hoàng. Khi làm quyển Lã Thị Xuân Thu xong, Bất Vi đem treo ở cửa Hàm Dương, nói rằng "Ai bớt được, hay thêm được một chữ, thì thưởng cho ngàn vàng".

Lạm bàn Laughing
Chuyện này cũng giống như chuyện trên, chẳng hợp lý gì cả để mà lạm bàn! Surprised , có chăng là cái chuyện Lã Bất Vi treo sách trên cửa.
Thời ấy ông ta đương chức đương quyền, lại treo sách lên mà thách thức. Liệu có ai dám ra thêm bớt. Lỡ như thêm rồi, ổng cho lính chặt đầu xong rồi đốt cho ngàn xấp vàng mả thì sao ??? batm
avatar
Hoàng Lão Tà
Admin

Tổng số bài gửi : 1516
Join date : 11/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Cuội on Wed 08 Dec 2010, 13:57

Ông LBV này tự hào quá đáng hỉ Shocked
avatar
Cuội

Tổng số bài gửi : 602
Join date : 29/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Hoàng Lão Tà on Thu 09 Dec 2010, 09:07

Cuội đã viết:Ông LBV này tự hào quá đáng hỉ Shocked
Hi hi, lúc đó đương chức mà !
Tại vì có hành vi quá đáng vậy nên mới bị thằng wí tử ... thịt! Laughing
avatar
Hoàng Lão Tà
Admin

Tổng số bài gửi : 1516
Join date : 11/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  gia khanh on Thu 09 Dec 2010, 09:17

Hoàng Lão Tà đã viết:
Cuội đã viết:Ông LBV này tự hào quá đáng hỉ Shocked
Hi hi, lúc đó đương chức mà !
Tại vì có hành vi quá đáng vậy nên mới bị thằng wí tử ... thịt! Laughing
Quý tử thịt vì ad1m cả gan nhựn là Pố nó mừ thí chủ What a Face
avatar
gia khanh

Tổng số bài gửi : 532
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  huuhoi on Thu 09 Dec 2010, 12:32

He he,
Cái đó coi bộ ... càng wá đáng đó, GK ??? geek
avatar
huuhoi

Tổng số bài gửi : 1344
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Hoàng Lão Tà on Mon 13 Dec 2010, 13:12

10. Ba Con Rận Kiện Nhau

Ba con rận hút máu một con lợn, tranh nhau ăn, đem nhau đi kiện.
Một con rận khác gặp, hỏi:
- Ba anh kiện nhau về việc gì thế?
Ba con rận đáp:
- Chúng tôi kiện nhau, vì tranh nhau một chỗ đất màu mỡ.
Con rận kia nói:
- Tôi tưởng các anh chẳng nên tranh lẫn nhau thế làm gì. Các anh chỉ nên lo đến con dao của người đồ tể giết lợn, ngọn lửa của bó rơm thui lợn mà thôi.
Ba con rận nghe ra, biết là dại, thôi không đi kiện nữa, cùng nhau quần tụ, làm ăn với nhau, dù no, dù đói, cũng không bỏ nhau. Con lợn thành mỗi ngày một gầy, người ta không làm thịt cứ để nuôi, ba con rận nhờ thế mà no đủ mãi.

Lời bàn:
Nhân dân một xứ mà cứ tranh giành lẫn nhau cái lợi trước mắt, không nghĩ gì đến cái việc lâu dài cho cả toàn thể, thì trí khôn thật không bằng mấy con rận nói trong truyện này.
Tranh nhau, cãi nhau, đánh nhau, kiện nhau, thì oan oan tương kết, lợi chẳng thấy đâu, chỉ thấy hại, hại cho một mình lại hại cho cả đàn, cả lũ nữa. Sao không biết: Sâu đục cây, cây đổ thì sâu cũng chẳng còn: trùng hại vật, vật chết thì trùng cũng hết kiếp.

Lạm bàn Laughing :
Than ôi! Bài học cho "nhân dân một xứ", mà dân thì chẳng có học được đâu! Chỉ có kẻ có quyền hành là người nuôi lợn, ôn cố nhi tri tân ứng dụng thành công bài học về sự khôn ngoan này thôi!
Người ta nay bắt lợn phơi nắng, mai cạo lông lợn, mốt lại xịt xà bông, bữa kia vạch lông bắt rận bẻ chân ... Lũ rận khốn khổ, chỉ nghĩ tới cái an nguy trước mắt, mong bám vững được ở chỗ kẻ móng chân lợn, hút được chút máu còm, sống thoi thóp qua ngày đã là mãn nguyện, đâu còn dám kiện cáo lôi thôi. Thế là lợn chứ béo tốt. Người nuôi lợn mau chóng xuất chuồng, làm món heo quay! Một mồi rơm, thế là ô hô ai tai! Bầy rận cũng chín vàng hươm !
avatar
Hoàng Lão Tà
Admin

Tổng số bài gửi : 1516
Join date : 11/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  chiều hoang on Mon 13 Dec 2010, 13:37

Đáng đời mấy con ...rận Twisted Evil
avatar
chiều hoang

Tổng số bài gửi : 150
Join date : 14/01/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  huuhoi on Tue 14 Dec 2010, 08:55

chiều hoang đã viết:Đáng đời mấy con ...rận Twisted Evil

Vậy thì tội cho "nhân dân một xứ" quá. HH thấy vậy thì con rận này đựơc các nhà chức trách học hỏi tốt rồi. Bi giờ "nhân dân một xứ" là con heo, chứ không phải con rận! Laughing
avatar
huuhoi

Tổng số bài gửi : 1344
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Hoàng Lão Tà on Tue 21 Dec 2010, 21:05

11. Hai Phải

Sông Vĩ nước lên to. Một nhà giàu không may có người chết đuối. Có kẻ vớt được xác.
Người nhà giàu xin chuộc, kẻ ấy đòi nhiều tiền. Người nhà giàu đem câu chuyện thưa với Ðặng Tích.
Ðặng Tích bảo: "Cứ để yên. Nó còn bán cái xác cho ai được mà sợ?"
Kẻ vớt được xác, thấy nhà kia không hỏi nữa, lấy làm lo, cũng đem câu chuyện thưa với Ðặng Tích.
Ðặng Tích bảo: "Cứ để yên. Nó còn mua cái xác ấy của ai được mà sợ?"
(Lã Thị Xuân Thu)

LỜI BÀN:
Cứ như người giảng giải việc nói trong bài này cho phải đạo lý, thì một bên, nên khuyên người nhà giàu liệu trả kẻ vớt được xác thêm ít nhiều tiền, mà lấy ngay xác về; còn một bên, nên dụ kẻ vớt được xác chớ có coi sự chẳng may của người ta làm một món bổng, mà bắt bí người ta.
Giữ cái xác, không cho chuộc, chẳng những không được tiền, mà lại còn mang tội nữa. Nhưng khốn thay! Lý sự là cái nguồn bắt phải, bắt trái đều được cả. Cho nên Ðặng Tích mới có chốn xúi bẩy được cả đôi bên kiện tụng lẫn nhau mà ngấm ngầm lấy lợi cho mình. Thế tức là cái chủ nghĩa "Hai phải" ngụy biện, rất hại cho dân gian ngu dại mà lại hay kiện tụng. Biện bác mà không đáng lý tức là giả dối, khôn ngoan mà không đáng lý tức là gian trá, những kẻ ấy phải trừng phạt thì mới yên dân, lợi nước được. Người trị dân tưởng phải thấu cái tình, để xét cái lý, mới là người trị dân sáng suốt vậy.
CHÚ THÍCH:
Vĩ là tên sông, chảy ở địa phận Hà Nam, Trung Quốc.
Ðặng Tích: quan đại phu nước Trịnh thời Xuân Thu, là một nhà luật pháp giỏi.

Lạm bàn Laughing
Thời xưa như vậy, thời nay có khác chi! Nhiều kẻ hám lợi chẳng ngại bán rẻ lương tâm, đứng giữa trung gian trục lợi, đâm bị thóc, chọc bị gạo để kiếm chác.
Theo lý mà nói, khi đã nhận tư vấn cho một bên thì không nhận lời tư vấn cho bên kia. Thế nhưng một khi nhận lời tư vấn cho một bên thì có cái lợi thế tiếp cận mọi nguồn thông tin, nội tình bên này. Đó là lý do bên kia tranh thủ cái thuận lợi đó, bỏ tiền bạc lợi lộc mua chuộc người tư vấn. Thế là người này moi thông tin bên này một chút bán cho bên kia và ngược lại! Đó là bắt tay với cả hai bên!
Một số kẻ có "sĩ diện" hơn một chút thì bán thông tin qua trung gian khác, để bề ngoài mặt mũi mình vẫn toàn vẹn, mà lợi lộc vẫn cứ thu về!
Than ôi, một khi nền tảng đạo đức không có thì chuyện gì cũng dám làm! Sad
avatar
Hoàng Lão Tà
Admin

Tổng số bài gửi : 1516
Join date : 11/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  huuhoi on Thu 30 Dec 2010, 13:09

12. Tăng Sâm Giết Người

Ông Tăng Sâm ở đất Phị ở đấy có kẻ trùng danh với ông giết chết người.
Một người hớt hãi chạy đến báo mẹ ông Tăng Sâm rằng: "Tăng Sâm giết người."
Bà mẹ nói: "Chẳng khi nào con ta lại giết người." Rồi bà điềm nhiên ngồi dệt cửi.

Một lúc lại có người đến bảo: "Tăng Sâm giết người."
Bà mẹ không nói gì, cứ điềm nhiên dệt cửi.

Một lúc lại có người đến bảo: "Tăng Sâm giết người."
Bà mẹ sợ cuống, quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn.

Lời Bàn:
Tăng Sâm vốn là người hiền hậu, hiếu thảo, bà mẹ vốn là người trung tín, một bụng tin con. Thốt nhiên có kẻ bảo: "Tăng Sâm giết người".
Bà mẹ không tin, và người thứ hai bảo, còn chưa tin; đến người thứ ba bảo, thì cuống cuồng chạy trốn. Như thế mới hay cái dư luận của thiên hạ rất là mạnh. Một việc, dù cho sai lầm đến mười mươi, nhiều người đã có cùng một nghị luận đều như thế cả, thì cũng dễ khiến người ta nghi nghi hoặc hoặc rồi đem bụng tin mà cho là phải, nom đỉa hóa ra con rươi, trông con chó thành con cừu. Đến như giữa chợ, làm gì có cọp! Thế mà một người, hai người, đến ba người nói có cọp, thiên hạ
cũng tin có cọp thật nữa là! Những bậc ra được ngoài vòng dư luận, giữ vững được bụng như cây giữa rừng, như kiềng ba chân rất là hiếm, nhưng có thế được mới cao. Một chân lý có chứng minh rõ ràng, mười phần chắc chắn, thì mới nên công nhận.

Chú thích:
Tăng Sâm: Người thời Xuân Thu, tính chất chân thật và có hiếu, học trò đức Khổng Tử và mau truyền được đạo của ngài.

Lạm bàn Laughing :
Mẹ của Tăng Sâm nghe nói dối 3 lần mới tin, vậy là "kiên định" lắm rồi. Có người chỉ nghe nói dối có 1 lần là "chồng chị "có ý" với cô đồng nghiệp", là đã nỗi cơn tam bành, chạy lên cơ quan mắng xối xã vào người kia! Very Happy
Lại nữa, người ta cho rằng lời nói dối có hiệu quả tăng dần với sự lặp lại:
- Dối vài lần đầu người nghe không tin
- Lặp lại cùng lời nói dối nhiều lần, bởi nhiều người: người nghe sẽ tin
- Cùng một người cố tình lặp lại điều nói dối quá chừng nhiều lần, chính người nói dối cũng tin vào điều dối trá do chính mình bịa ra!

Điều này áp dụng đúng với những người làm công tác tuyên truyền! Laughing
avatar
huuhoi

Tổng số bài gửi : 1344
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Hoàng Lão Tà on Sun 09 Jan 2011, 14:12

13. Bán Mộc Bán Giáo
Có người nước Sở làm nghề bán mộc, vừa bán giáo.
Ai hỏi mua mộc, thì anh ta khoe rằng: "Mộc này thật chắc, không gì đâm thủng."
Ai hỏi mua giáo, thì anh ta khoe rằng: "Giáo này thật sắc, gì đâm cũng thủng."
Có người nghe nói, hỏi rằng: "Thế bây giờ lấy giáo của bác đâm vào mộc của bác, thì thế nào?"
Anh ta không đáp ra làm sao được.
(Hàn Phi Tử)
Lời Bàn:
Ôi! một cái chắc, đâm không thủng, với một cái sắc, đâm gì cũng thủng, hai cái phản đối hẳn nhau thì cùng đi với nhau sao được! Thế mà người nước Sở dám khoe mộc, lại khoe giáo luôn ngay một lúc.
Chẳng qua là chỉ vì mối lợi mà thành ra noi dối. Nhưng cái trò nói dối hay cùng, khi người ta hỏi đến lẽ, là không đối đáp làm sao được nữa.
Có khác gì kẻ đem tượng gỗ ra chợ bán, khoe rằng: "Ai mua tượng về nhà, thì được giàu sang." Đến lúc có người bẻ: "Thế sao bác không để ở nhà cho được giàu sang, lại mang ra chợ bán làm gì?" thì tắc khẩu mà đành vác tượng về.

Lạm bàn Laughing :
Đó là vì ngày xưa, người nước Sở nọ chưa đọc cuốn Lộc Đỉnh Ký của Kim Dung. Tác giả đã chỉ ra rằng nghệ thuật nói dối cũng đòi hỏi công phu. Vi Tiểu Bảo đại nhân khi nói phải có công thức bào chế, 7 phần thật, 3 phần giả, khiến người ta không biết đâu mà lần....
Giả sử người bán hàng này nói: "Giáo của tôi sắc lắm, ngoài mộc của tôi bán ra, cái gì nó đâm cũng thủng cả.", hoặc "mộc của tôi chắc lắm, ngoài giáo của tôi ra thì không gì đâm thủng được đâu!" có lẻ sẽ bán được cả giáo lẫn mộc! Laughing
avatar
Hoàng Lão Tà
Admin

Tổng số bài gửi : 1516
Join date : 11/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  gia khanh on Sun 09 Jan 2011, 18:30

Very Happy
avatar
gia khanh

Tổng số bài gửi : 532
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  nnk on Mon 10 Jan 2011, 17:55

Hoàng Lão Tà đã viết:13. Bán Mộc Bán Giáo
Có người nước Sở làm nghề bán mộc, vừa bán giáo.
Ai hỏi mua mộc, thì anh ta khoe rằng: "Mộc này thật chắc, không gì đâm thủng."
Ai hỏi mua giáo, thì anh ta khoe rằng: "Giáo này thật sắc, gì đâm cũng thủng."
Có người nghe nói, hỏi rằng: "Thế bây giờ lấy giáo của bác đâm vào mộc của bác, thì thế nào?"
Anh ta không đáp ra làm sao được.
(Hàn Phi Tử)
Lời Bàn:
Ôi! một cái chắc, đâm không thủng, với một cái sắc, đâm gì cũng thủng, hai cái phản đối hẳn nhau thì cùng đi với nhau sao được! Thế mà người nước Sở dám khoe mộc, lại khoe giáo luôn ngay một lúc.
Chẳng qua là chỉ vì mối lợi mà thành ra noi dối. Nhưng cái trò nói dối hay cùng, khi người ta hỏi đến lẽ, là không đối đáp làm sao được nữa.
Có khác gì kẻ đem tượng gỗ ra chợ bán, khoe rằng: "Ai mua tượng về nhà, thì được giàu sang." Đến lúc có người bẻ: "Thế sao bác không để ở nhà cho được giàu sang, lại mang ra chợ bán làm gì?" thì tắc khẩu mà đành vác tượng về.

Lạm bàn Laughing :
Đó là vì ngày xưa, người nước Sở nọ chưa đọc cuốn Lộc Đỉnh Ký của Kim Dung. Tác giả đã chỉ ra rằng nghệ thuật nói dối cũng đòi hỏi công phu. Vi Tiểu Bảo đại nhân khi nói phải có công thức bào chế, 7 phần thật, 3 phần giả, khiến người ta không biết đâu mà lần....
Giả sử người bán hàng này nói: "Giáo của tôi sắc lắm, ngoài mộc của tôi bán ra, cái gì nó đâm cũng thủng cả.", hoặc "mộc của tôi chắc lắm, ngoài giáo của tôi ra thì không gì đâm thủng được đâu!" có lẻ sẽ bán được cả giáo lẫn mộc! Laughing
vậy HLT noí dối càng tinh vi hơn. Laughing

nnk

Tổng số bài gửi : 975
Join date : 26/01/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  huuhoi on Wed 12 Jan 2011, 14:05

wá khen, wá khen!
Cái này chỉ học của Vi đô thống thui hà ! Laughing
avatar
huuhoi

Tổng số bài gửi : 1344
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  nnk on Wed 12 Jan 2011, 19:45

huuhoi đã viết:wá khen, wá khen!
Cái này chỉ học của Vi đô thống thui hà ! Laughing
vi đô Thống là ai văỵ HH?

nnk

Tổng số bài gửi : 975
Join date : 26/01/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Hoàng Lão Tà on Thu 13 Jan 2011, 08:49

Hì hì, Vi Tiểu Bảo đại nhân trong Lộc Đỉnh Ký từng được Khang Hy phong chức đô thống, dẫn thủy binh tấn công đảo Thần Long đó, nnk ! Very Happy
avatar
Hoàng Lão Tà
Admin

Tổng số bài gửi : 1516
Join date : 11/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  huuhoi on Mon 14 Feb 2011, 16:14

14. Ngọc ở Trong Đá

Một người thợ ngọc qua hàng thợ đá, vào xem các thứ đá, thấy một tảng trong có ngọc, mua về, đẽo ra quả nhiên được ngọc. Ngọc ấy trắng muốt và có gân đỏ, quý giá vô cùng. Người thợ ngọc nhờ đó mà giàu có.
Thợ đá thấy thế, lấy làm thích lắm, cũng muốn bắt chước. Anh ta nghĩ bụng: "Đá nào trong cũng có ngọc." Rồi ở nhà có bao nhiêu thứ đá, đem cả ra đập để tìm ngọc. Không những không thấy ngọc, mà các đá vỡ tan chẳng dùng được việc gì nữa.
Anh ta vừa mất của, vừa lỗ vốn, cùng quẫn khổ sở, chẳng bao lâu rồi chết.

Lời Bàn :
Ngọc chẳng qua là một thứ đá đẹp, đá quý lẫn với đá thường mà thôi.
Nhưng phải có con mắt tinh xem ngọc mới nhận ra và tìm được ngọc ở trong đá. Người thợ ngọc biết ngọc nên trông qua đủ biết đá nào có ngọc, chớ người thợ đá chỉ biết đá, lại muốn tìm ngọc, chẳng những không tìm thấy ngọc mà lại còn hại cả bao nhiêu đá của mình nữa! Ôi! thực là xôi hỏng bỏng không! Tham thì thâm! Cái thói tham không phải đường nó vẫn hại con người như thế! Cho nên người trí giả phải có kiến thức rõ đích xác rồi mới chịu làm.

Lạm bàn: Laughing
Bàn như vầy thiệt là sai đường lối chủ trương của đảng và nhà nước. Ta chủ trương bình đẳng cào bằng. Phân biệt thợ vàng, thợ đá là sai! Phải để cho thợ đá đập tanh bành hàng núi đá thì mới có cơ hội học tập chứ, mới thể hiện giai cấp tiền phong cách mạng. Chủ trương: sai đâu - sửa đó! Đập hòn này không có, đập hòn khác!
avatar
huuhoi

Tổng số bài gửi : 1344
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  nnk on Tue 15 Feb 2011, 23:08

kakka, đúng gồi hh bàn lơị hại hơn Laughing

nnk

Tổng số bài gửi : 975
Join date : 26/01/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  huuhoi on Wed 16 Feb 2011, 12:41

nnk đã viết:kakka, đúng gồi hh bàn lơị hại hơn Laughing

Hì hì, tiu tui rùi ! Very Happy
avatar
huuhoi

Tổng số bài gửi : 1344
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  nnk on Thu 17 Feb 2011, 02:24

huuhoi đã viết:
nnk đã viết:kakka, đúng gồi hh bàn lơị hại hơn Laughing

Hì hì, tiu tui rùi ! Very Happy
ngừ ta khen thôi mừ Surprised

nnk

Tổng số bài gửi : 975
Join date : 26/01/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  mùa xuân on Wed 26 Sep 2012, 09:19

huuhoi đã viết:6. Cách Cư Xử Ở Đời

Thầy Nhan Uyên, hỏi Đức Khổng Tử: "Hồi này muốn nghèo mà cũng được như giàu, hèn mà cũng được như sang, không phải khỏe mà có oai, chơi bời với người ta suốt đời không lo sợ gì, muốn như vậy, có nên không?"
Đức Khổng Tử nói: "Người hỏi thể phải lắm. Nghèo, mà muốn cũng như giàu, thế là biết bằng lòng số phận không ham mê gì. Hèn, mà cũng muốn như sang, thế là biết nhún nhường và có lễ độ. Không khỏe, mà muốn có oai, thế là biết thận trọng, cung kính không lầm lỗi gì. Chơi bời với mọi người mà muốn suốt đời không lo sợ, thế là biết chọn lời rồi mới nói.

Lời Bàn:
Không cần công danh phú quí thế là biết giữ thiên tước hơn là nhân tước, không để ai khinh lờn được, thế là biết trọng phẩm giá mình, không muốn đeo cái lo vào mình, thế là biết giữ thân không phiền lụy đến ai. Ở đời mà giữ trọn vẹn được mấy điều như thế, tưởng thật là một cách vui thú rất cao thượng vậy.

Chú thích:
Khổng Tử Tập Ngữ: sách chép những lời nói, những truyện về đức Khổng Tử.
Nhan Uyên: tên là Hồi, người nước Lỗ, thời Xuân Thu, học trò giỏi nhất của Đức Khổng Tử.
Hồi: theo lễ xưa, hầu chuyện những bậc trên, như vua, cha, thầy học, thường hay xưng tên.

Lạm bàn Laughing Muôn sự tại ông Nhan Hồi
Ở đời chỉ tại cái tội nói không rõ ràng. Hôm nào HH mượn chuyện "Ăn trộm làm giàu" ra hầu quý vị. Còn ở đây, tại Nhan Hồi nói không rõ, khiến ngày nay nhiều kẻ bắt chước, làm xã hội đại loạn:
+ "Nghèo mà cũng muốn như giàu" thế nên có kẻ trong túi không tiền mà cứ tiêu xài hoang phí bạt mạng, đi cầm cố, vay mượn, thụt két, tham nhũng, hối lộ, cướp giật để có tiền cho "muốn như giàu"
+ "Hèn mà cũng muốn được như sang" cho nên mới có chuyện trưởng giả học làm sang, dốt hay nói chữ, dạy đời thiên hạ
+ "Không khỏe mà muốn có oai", vậy nên có chuyện chỉ vì va quẹt ở đường Cống Quỳnh, mà "ra oai" quay lại đánh đập, làm nhục người ta, để đến nổi bị đâm chết weo, lãng nhách
+ "Chơi bời với người ta suốt đời không lo sợ gì" có biết nghĩ gì xa xôi đâu mà phải lo sợ, cứ mãi mê hát bài "cứ vui đi đêm nay, chuyện ngày mai sẽ hay!" thì còn gì mà sợ nữa chứ ! tongue

(Dập đầu tạ tội với thầy Nhan Uyên, tại kẻ hậu sanh không hỉu chữ nghĩa nên mới lạm bàn dzị thôi! Laughing )
Nghèo mà cũng muốn như giàu" thế nên có kẻ trong túi không tiền mà cứ tiêu xài hoang phí bạt mạng, đi cầm cố, vay mượn, thụt két, tham nhũng, hối lộ, cướp giật để có tiền cho "muốn như giàu"
Cái tình huống này MX gặp ở thực tế ,trong túi ko có tiền vậy mà đòi mua nhà sang và bị nhà bank kéo ! Laughing
Ra đường đi xe đẹp lắc sệt mà nợ đầy mình ! Laughing
"Hèn mà cũng muốn được như sang" cho nên mới có chuyện trưởng giả học làm sang, dốt hay nói chữ, dạy đời thiên hạ
HH biết ko ,ko biết tiếng Anh nhưng vẫn vô được quóc tịch Mỹ ...MX chịu thua người Việt mình lanh khôn gớm Twisted Evil
"Chơi bời với người ta suốt đời không lo sợ gì" có biết nghĩ gì xa xôi đâu mà phải lo sợ, cứ mãi mê hát bài "cứ vui đi đêm nay, chuyện ngày mai sẽ hay!" thì còn gì mà sợ nữa chứ
Làm ngày nào xáo ngày đó ,ko nghĩ tương lai vì có chính phủ Mỹ lo hết ! Laughing ..Thực tế ngoài đời như vậy đó HH Laughing
HH bàn độc đáo thiệt ,trúng ngày thực tế Laughing
avatar
mùa xuân

Tổng số bài gửi : 2091
Join date : 18/07/2011

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  huuhoi on Mon 29 Oct 2012, 16:15

Lâu lâu laị lôi cái cũ kỹ này lên phủi bụi, dù biết có phủi cũng không hết bụi Laughing

5. Khổ Thân Làm Việc Nghĩa

Mặc Tử ở nước Lỗ sang nước Tề, qua nhà người bạn cũ, vào chơi. Người bạn nói chuyện với Mặc Tử rằng: "Bây giờ thiên hạ ai còn thiết đến việc "nghĩa", một mình ông tự khổ thân để làm việc nghĩa, thì có thấm vào đâu! Chẳng thà thôi đi có hơn không?

- Mặc Tử nói: "Bây giờ có người ở đây, nhà mười đứa con, một đứa cày, chín đứa ngồi ăn không, thì đứa cày chẳng nên càng chăm cày hơn lên ư? Tại sao thế? Tại đứa ăn không nhiều, đứa đi cày ít. Bây giờ thiên hạ chẳng ai chịu làm việc nghĩa, thì ông phải biết khuyên tôi càng làm lắm mới phải, có đâu lại ngăn tôi như thế!"

Lời Bàn:
Trong khi nhân tâm thế đạo suy đồi, mình là người còn đứng vững được, thì sao lại chịu suy đồi với thiên hạ cho cùng trôi một loạt. Vì nếu ai cũng như thế cả, thì còn đâu là người cảnh tỉnh được kẻ u mê để duy trì lấy nhân tâm thế đạo nữa? Cho nên những người thức thời, có chí, dù ở vào cái đời biến loạn đến đâu, cũng không chịu đắm đuối vào cái bất nghĩa, khác nào như: cây tòng, cây bách, mùa đông sương tuyết, mà vẫn xanh, như con gà trống, mưa gió tối tăm mà vẫn gáy.
Những bậc ấy chẳng những thế mà thôi, lại còn đem bao nhiêu tinh lực tâm trí ra, cố gắng giữ lấy phong hóa mà dìu dắt, mà đưa đường cho những kẻ u mê đắm đuối. Như Mặc Tử đây, cho là đời là suy biến, coi sự làm việc "Nghĩa", sự cổ động việc nghĩa như cái chức vụ của mình phải làm, thực là người có công với loài người vậy.

Lạm bàn Laughing
Rõ khéo mấy cái ông Nho họ, bày đặt những gì là "kiến nghĩa bất vi, phi dõng giả"
Xúi dại người ta đâm đầu vào chỗ chết, sau đó lại còn cười "cái đồ thất phu, hữu dõng vô mưu".
Lại còn dám bàn hồi đó "nhân tâm thế đạo suy đồi" ! Nếu đúng như vậy thì làm gì còn người khuyên can Mặc Tử chứ! Người ta nghĩ sao, nói vậy, cho rằng không có lợi cho bạn liền khuyên can, coi ra đạo đức cách mạng còn sáng ngời ngời! Vậy sao dám chê!

Thời nay có Mạt Tử, phận nghèo mạt rệp vẫn cứ lo chuyện thiên hạ, thấy người bị ức hiếp, phụ nữ bị cướp giật thì ra tay ngăn cản. Bọn "trí giả" (không phải thiệt) thời nay, trong bụng thì cười hì hì "sao nó dại thế không biết", ngoài mặt lại lên truyền thông ca ngợi anh hùng bắt cướp. Vô tình chẳng biết bọn quan sai ăn lương của dân mà chẳng biết lo bảo vệ dân, có chức năng gì, mà vẫn cứ được ăn trên ngồi trước; còn bọn Mạt Tử thì cứ sướng rơn vì được khen, cứ lăn mình vào hiểm nguy, để bọn ngưu đầu mã diện ngồi cười ruồi!

avatar
huuhoi

Tổng số bài gửi : 1344
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cổ Học Tinh Hoa

Bài gửi  Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 3 trang Previous  1, 2, 3  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết